Nhật ký của một chiếc răng... từng bị bỏ rơi Xin chào, tôi là chiếc răng hàm số 36, từng là trụ cột nhai bên trái của một người tên Dũng – 35 tuổi, mê ăn khô mực nhưng… ghét nha sĩ. Cuộc đời tôi từng oanh liệt lắm. Từ gặm xương bò đến nhai bánh tráng trộn, tôi chưa từng lùi bước. Nhưng rồi… sâu răng – kẻ thù truyền kiếp – đã hạ gục tôi không thương tiếc. Dũng thậm chí không buồn chữa. Thế là một ngày, tôi bị nhổ đi. Không một lời chia tay. Chương 1: Những ngày bị quên lãng Sau khi tôi rời đi, vị trí của tôi trống huơ trống hoác. Lũ răng bên cạnh thở dài. Răng hàm đối diện thì dần trồi lên như đang tìm tôi trong tuyệt vọng. Nướu thì ngày càng lõm sâu, còn xương hàm... bắt đầu teo tóp. Dũng? Anh ấy vẫn ăn bên phải. Cắn lệch. Mỏi hàm. Nhưng vẫn chưa chịu làm gì. Cứ như thể... tôi chẳng quan trọng! Chương 2: Ánh sáng cuối đường hàm Một hôm, sau cú nhai hụt khiến miếng cá rơi xuống quần trong bữa cơm với sếp, Dũng mới giật mình nhận ra khoảng trống mang tên “răng mất” ảnh hưởng đến danh dự của anh như thế nào. Anh tra Google. Anh xem YouTube. Anh hỏi group Facebook. Và rồi, cái tên “implant” hiện ra như một vị cứu tinh. Cấy ghép implant – nghe thì hầm hố như kiểu gắn tay robot trong phim. Nhưng thật ra là: đưa một trụ titanium vào xương hàm, thay thế phần chân răng cũ, rồi gắn răng sứ lên trên. Vững chắc, độc lập, thẩm mỹ, lâu dài. Tôi nghe mà rưng rưng. Có hy vọng được tái sinh! Chương 3: Hồi sinh thần kỳ Ngày phẫu thuật, mọi thứ diễn ra trong môi trường vô trùng, êm ái, đèn sáng lung linh như tiệc cưới. Dũng thì hơi run, nhưng bác sĩ lại bình tĩnh đến đáng ngạc nhiên. Cắm trụ chưa đầy 30 phút là xong. Xương hàm bắt đầu làm quen với trụ mới – gọi là quá trình tích hợp sinh học. Như thể... tôi có một người kế nhiệm mới – trẻ trung, khỏe mạnh, chống gỉ, và bám trụ giỏi. Sau 3 tháng, răng sứ được gắn lên. Chiếc răng mới toanh, sáng bóng, tự nhiên như răng thật. Mọi người ngỡ ngàng. Dũng mừng rơi nước mắt (tôi đoán vậy, vì lúc đó tôi đang bận ăn thử miếng gà rán đầu tiên sau bao tháng năm vắng mặt). Chương 4: Trở lại và lợi hại hơn xưa Từ ngày có tôi – phiên bản 2.0 – Dũng ăn khỏe, cười đẹp, và... được sếp khen “trẻ ra hẳn”. Tôi – chiếc răng từng bị lãng quên – giờ đây tự tin đứng vững, độc lập không dựa vào ai. Không cần làm cầu, không làm phiền mấy răng bên cạnh, không tháo ra lắp vào như mấy bộ răng giả tội nghiệp. Lời nhắn từ răng (nói hơi nhiều tí): Nếu bạn đang thiếu một chiếc răng, đừng để nó trống mãi như ghế đá công viên. Hãy cho mình – và chiếc răng tương lai của bạn – một cơ hội sống mới với implant. Đau? Không. Tốn? Có thể. Xứng đáng? Hoàn toàn. Và nếu bạn đã có tôi rồi – đừng quên đánh răng ngày 2 lần nhé. Không thì… tôi sẽ lại viết nhật ký lần nữa đấy! Xem thêm: - nha khoa răng sứ thẩm mỹ - niềng răng không mắc cài - phương pháp cắm implant