Bạn đã học tiếng Anh từ hồi phổ thông, rồi trung học và đại học. Trong suốt thời gian đó bạn phải học ngữ pháp, bạn phải học các công thức, học thì, học cách đặt câu… rồi bạn viết câu đó ra giấy và đem nộp làm bài kiểm tra. Kết quả của bạn thật tuyệt vời, bạn có điểm cao nhưng thực tế là bạn chẳng “nói” được câu nào. Nếu như may mắn bạn nói được thì đó là sự lặp lại một câu mà bạn đã học thuộc. Và chẳng may nếu được hỏi lại bằng một câu hỏi khác thì bạn có một câu trả lời cũng rất tuyệt “I don’tknow” hoặc là “I don’t understand” và thế là kết thúc cuộc giao tiếp. Vì vậy, câu hỏi của tôi là: Bạn có thể nói được tiếng Anh một cách dễ dàng, nhanh chóng và tự động như dạy tiếng việt ngay bây giờ? – Nếu câu trả lời của không có, Tại sao không? Bởi vì bạn đã tuyển giáo viên dạy tiếng anh trong nhiều năm. Tại sao bạn không thể nói được tiếng Anh một cách nhanh chóng, dễ dàng và tự động, tại sao không? Bạn có câu trả lời cho chính mình chưa? – Vâng, đó không phải lỗi của bạn thực sự. Lý do, câu trả lời cho hầu hết mọi người là bạn học những quy tắc ngữ pháp quá nhiều mà không có giáo viên nước ngoài học tiếng anh. Nếu bạn cứ mãi tập trung vào quy tắc ngữ pháp, bạn sẽ vẫn khó khăn khi nói tiếng Anh. – Tại sao khi bạn học ngữ pháp mà mọi việc vẫn tệ như vậy? Tại sao ngữ pháp không giúp bạn nói tiếng Anh tốt hơn? Bí mật rất đơn giản là khi bạn nghiên cứu quy tắc ngữ pháp, khi bạn tập trung vào các quy tắc ngữ pháp, bạn tập trung vào phân tích tiếng Anh và bạn chỉ mải mê vận dụng “khả năng nhìn” của bạn để phân tích chữ nghĩa mà quên dùng “khả năng nói” của mình để bắt chữ nghĩa trở thành những âm thanh sống động. Nói cách khác, khi bạn suy nghĩ, tư duy về ngữ pháp, về thì quá khứ, thì hiện tại, tương lai, hiện tại hoàn thành, quá khứ hoàn thành…và tất cả chỉ biến trí óc bạn thành nơi “lưu trữ” thông tin chứ không thể trở thành “Cơ quan phát thanh và ngôn luận”.