Mặc dù mới 10 tuổi, nhưng cô bé Ngân Thị Đòa ở bản Chiềng, xã Trung Lý (Mường Lát, Thanh Hóa) đã có 3 năm ở một mình cùng hai đứa em trong căn lều dựng tạm bên cạnh trung tam gia su để nuôi giấc mơ con chữ. Đòa sinh ra và lớn lên trong một gia đình người dân tộc Thái tại một bản miền núi heo hút. Từ nhà đến trường học của gia sư, em phải đi qua 5km đường rừng khó khăn và hiểm trở, nếu đi bộ phải mất gần nửa ngày trời mới có thể đến trường. Ở bản Chiềng nơi Đòa sinh ra, hầu hết những đứa trẻ đều học hành dang dở rồi theo cha mẹ lên rừng lên rẫy. Nơi bản làng ấy, cái đói nghèo vẫn còn đeo bám vì thế khi cái bụng còn chưa no thì việc học chữ của gia su vẫn là một điều gì đó xa xỉ lắm. Ấy thế mà chẳng hiểu sao khát khao được đến trường đi học lại luôn đau đáu trong lòng cô học trò nhỏ bé này. Những ngày đầu mới bước vào lớp 1 rồi lớp 2, có những hôm Đòa được bố mẹ đưa đi học nhưng cũng có những hôm Đòa phải Đằng đẵng 2 năm trời, cô bé Đòa đều đặn đến lớp. Cho đến năm học lớp 3, khi cô em gái thứ 2 của Đòa bước vào lớp 1, cô em út vào mẫu giáo, bố mẹ Đòa không thể một lúc đưa đón 3 chị em Đòa được nữa. Lúc đó, Đòa không còn sợ đói, sợ khổ, chỉ sợ bố mẹ không còn cho đi học, thế là cô bé năn nỉ xin bố dựng một căn lều tạm bên cạnh ngôi trường, nơi em đang học để bố mẹ không phải đưa mấy chị em đi học mà Đòa và các em vẫn được theo con chữ. Chiều theo ý con, bố của Đòa đã vào bản Cò Cài, xã Trung Lý dựng tạm một căn lều bằng tre nứa rộng 9m2 bên cạnh Trường tiểu học Trung Lý 2, cho ba chị em Đòa ở. Mỗi tháng, bố mẹ cấp cho 3 chị em từ 20.000 đến 30.000 đồng để chi tiêu. Vậy là mới 7 tuổi, cô bé Đòa đã phải ra “ở riêng” và chăm sóc cho hai cô em của mình nữa.